A Pro Branding design Company

Logos Ads Brand identify designing and consulting

Portfolio

This is what we've been wroking on

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý tưởng. Hiển thị tất cả bài đăng
[Quảng cáo sáng tạo] Để viết hay, hấp dẫn người đọc, đòi hỏi rất nhiều yếu tố: đề tài hay, lối dẫn dắt cuốn hút, câu chữ súc tích, dễ hiểu. Nhưng tất cả sẽ không có mấy ý nghĩa nếu thiếu đi ý tưởng sáng tạo (creative concept).

Đây chính là phần hồn để giúp một bài viết có sự quyến rũ của một câu chuyện. Một câu chuyện hay vẫn gây tò mò hơn là một bài viết học thuật. Như thế nào là một ý tưởng sáng tạo cho một bài viết? Thay vì giải thích câu chữ dài dòng, tôi xin lấy một ví dụ. Trong marketing, đã có hàng trăm bài viết về USP - Unique selling proposition (điểm bán hàng độc nhất) của một thương hiệu.

Cái USP trong tâm trí khách hàng này có cách nào diễn đạt hay ho hơn thay vì mô tả theo lối thông thường? Bạn đã bao giờ nghe đến từ "vantage point" (điểm chốt)? Đây là từ chỉ một vị trí địa lý độc đáo nào đấy. Ví dụ đêm giao thừa ai mà tìm được một điểm xem pháo hoa thì chỉ có nhất Trái đất!

Vậy bạn đã bao giờ xem bộ phim hành động cũng có tên Vantage point tuyệt hay của Hollywood? Bộ phim kể về... nhiều thứ hấp dẫn và bạn phải nín thở để xem vì hồi hộp từ đầu đến cuối. Chốt lại là ai có được một "điểm chốt", người đó sẽ có cơ hội chiến thắng.

Đọc đến đây chắc bạn đã hiểu ý tưởng sáng tạo là gì rồi. Khi viết về một USP của thương hiệu, "vantage point" chính là một "creative concept" rất đắt để thể hiện. Còn bộ phim trùng tên Vantage point chính là một thứ gia vị giúp bài viết có "mùi vị” của một câu chuyện.

Thay vì đọc một bài viết học thuật khô khốc, người đọc sẽ có cảm giác đọc một câu chuyện hay xem một bộ phim hành động hấp dẫn.

Vậy làm thế nào để có được một ý tưởng "gây nghiện"? Trong marketing, người ta hay nói "Content is the King" (nội dung là vua). Đối với một bài viết, tôi gọi "Concept is the King".

Vua phải có ngai vàng. Đã là ngai vàng tất nhiên không dễ chiếm. Bạn phải khát vọng cháy bỏng vì nó. Suốt ngày suốt đêm mất ăn mất ngủ vì nó. Chưa đủ. Bạn phải có năng lực để cướp lấy nó. Vẫn chưa đủ. Thỉnh thoảng bạn phải có đôi chút may mắn mới có thể sở hữu nó.

Quá trình để có được một concept hay để viết bài cũng diễn ra y chang như vậy. Làm nghề tư vấn thương hiệu, công việc của tôi là viết và viết. Chủ đề viết bài không thiếu, dẫn chứng thực tế có đầy. Nhưng khó nhất, vật vã nhất vẫn là tìm ra ý tưởng hay để chuyển tải. Có những lúc ý tưởng đến rất tình cờ khi đang xem một bộ phim, đang nghe một bản nhạc hoặc ngồi cà phê với bạn bè.

Nhưng bạn đừng nghĩ bỗng dưng "sung rụng vào miệng" nhé. Có nhiều bạn hỏi tôi bí quyết nào để có cách viết hay và ý tưởng hấp dẫn? Bí quyết duy nhất là bạn có bị "ám ảnh" về một đề tài để viết và có vật vã để tìm một ý tưởng để viết hay không.

Kể cả khi ý tưởng đến thì cũng không phải sự ngẫu nhiên. Đấy là kết quả của cả một quá trình trăn trở suy nghĩ từ trước đấy. Quá trình này dân trong nghề gọi là "ủ ý tưởng" (Incubation process). Joseph Sugarman là một trong những copywriter nổi tiếng nhất của Mỹ, ông cho rằng "Incubation process" là tiền đề không thể thiếu để có một "concept" hay.

Không như giải một bài toán, bạn không thể "quyết tâm" là có ngay "concept" trong một thời gian mặc định. Khi có ý định viết bài về một chủ đề nào đấy, trong đầu tôi nhảy nhót loạn xạ hàng chục ý tưởng. Nếu may mắn, tôi vồ được một ý tưởng tốt và bắt tay viết luôn. Nhưng đa phần, ý tưởng tốt chỉ đến khi tôi đã có đủ thời gian "ủ” đến đủ chín.

Thường khi đã có ý tưởng phù hợp, viết thành bài chỉ là loại lao động nông nhàn. Nhiều khi chỉ mất một tiếng đồng hồ cắm cúi là xong. Nhưng để có một tiếng đó, nhiều khi tôi phải mất mấy ngày, thậm chí hằng tuần để "ủ”. Tôi lại nhớ câu nói của Abraham Lincoln: "Nếu cho tôi 6 tiếng để chặt một cái cây, tôi sẽ dành đến 4 tiếng để mài rìu". Nếu một ngày tôi tình cờ được may mắn ngồi cà phê với bạn, nhỡ may tôi hơi xao nhãng câu chuyện của chúng ta, xin bạn đừng trách tôi vì có thể lúc đó tôi đang "mài rìu" đấy.

Nếu xem một bài viết là một vương quốc thì ý tưởng chính là vị vua. Bạn đã thấy một quốc gia nào không có một vị "vua" đứng đầu chưa?

theo Doanh Nhân Sài Gòn
Lam the nao de sang tao nhanh hon[Thương HiệuÝ tưởng lớn chỉ đến với những người biết hỏi. Bắt đầu bằng đặt một câu hỏi, lắng nghe câu trả lời, tạo ra nền tảng để nhanh chóng thực hiện ý tưởng. Khi các ý tưởng nhỏ được thực hiện, chúng sẽ mở đường cho những ý tưởng lớn hơn. Các nhà điều hành cấp cao quá chú trọng sử dụng các công cụ đòn bẩy để thúc đẩy mọi việc đi nhanh hơn (ví dụ như giao thời hạn gấp rút, tiêu tốn hàng đống nguồn lực cho một dự án, kiểm tra quá thường xuyên...).

Ý tưởng lớn chỉ đến với những người biết hỏi

Bắt đầu bằng đặt một câu hỏi, lắng nghe câu trả lời, tạo ra nền tảng để nhanh chóng thực hiện ý tưởng. Khi các ý tưởng nhỏ được thực hiện, chúng sẽ mở đường cho những ý tưởng lớn hơn.

Đây là điều khó giải thích: Điều gì xảy ra khi bạn tạo ra một sản phẩm giúp tạo ra các ý tưởng, nhưng bạn cần một sản phẩm có sẵn từ trước để giúp bạn tạo ra các ý tưởng nhằm tạo ra những sản phẩm tốt nhất có thể?

Điều này có khiến bạn đau đầu không? Nó cũng khiến chúng tôi đau đầu. Đó là những ngày đầu thành lập của công ty 15Five.

Với ý tưởng tạo ra một cổng thông tin điện tử mới, được tổ chức hợp lý và mở đối với những ý kiến phản hồi của nhân viên, chỉ mất 15 phút để viết và 5 phút để đọc, chúng tôi đã làm việc một cách nhanh chóng để tạo ra một sản phẩm khả thi ở mức tối thiểu. Mục tiêu là chứng minh khái niệm của chúng tôi và xem liệu có thể có một thị trường dành cho ý tưởng này không.

Phần thú vị là, phản hồi bên ngoài rất tích cực, nhưng kinh nghiệm của chúng tôi với sản phẩm đã thay đổi cuộc chơi. Hiện nay chúng tôi đã có công cụ mà chúng tôi cần để tạo ra các ý tưởng khiến các sản phẩm của chúng tôi thậm chí còn tốt hơn.

Với khả năng chạm tới mọi góc cạnh của nhóm làm việc hàng tuần, chúng tôi đã dệt nên tấm thảm văn hóa từ những suy nghĩ lớn.

Bạn chỉ biết nếu đặt câu hỏi.

Đó là lý do tại sao chúng tôi biến việc đặt câu hỏi thành một phần công việc phải làm hàng tuần của chúng tôi. Với tiền đề tạo nên sản phẩm đó, không có lý do gì khiến nhóm làm việc của chúng tôi trì hoãn.

Muon sang tao ban phai biet dat cau hoi

Trong phần đặt câu hỏi tại 15Five, chúng tôi luôn thêm vào một phần đặc biệt giúp chúng tôi khai quật sự sáng tạo đang còn ẩn giấu ở đâu đó trong chúng tôi: Hãy nêu một ý tưởng giúp cải thiện vai trò của bạn tại công ty. Câu hỏi này chứa đựng những gì chúng tôi bắt đầu làm, ngừng làm và cũng hé lộ những việc chúng tôi cần tiếp tục làm.

Đất cũng quan trọng như hạt mầm.

Nếu các ý tưởng là những hạt giống chúng ta gieo, chúng ta phải chắc chắn rằng những hạt giống đó có đủ phân bón và đất màu mỡ để phát triển và cho những trái ngọt như chúng ta hình dung.

Vì thế khi chúng ta hỏi làm thế nào để cải thiện công ty, một cách tự nhiên, câu trả lời thường tạo ra những ý tưởng nâng cao sản phẩm để giúp các ý tưởng phát triển nhanh và mạnh hơn. Trong một bước đi táo bạo, chúng tôi đã xây dựng lại cổng thông tin điện tử từ đầu và lần này chúng tôi đã sử dụng ngôn ngữ mã hóa linh hoạt hơn phiên bản đầu tiên.

Quyết định làm như vậy đồng nghĩa với việc chúng tôi có có một nền tảng thân thiện và nhanh nhạy hơn. Điều này cũng giúp đội ngũ của chúng tôi cảm thấy được hỗ trợ tốt hơn trong quá trình suy nghĩ khi giờ đây chúng tôi thấy có nhiều ý tưởng đi vào cuộc sống hơn mà không gặp phải rào cản về công nghệ.

Tổ chức hội nghị thượng đỉnh các ý tưởng lớn hàng quý. Hàng quý chúng tôi tổ chức một buổi đánh giá các chiến lược trong phạm vi công ty và đem đến ngân hàng ý tưởng từ các báo cáo hàng tuần của chúng tôi.

Tất cả các ý tưởng đều được đặt lên bàn và thảo luận. Và đây là phần quan trọng: chúng tôi đánh giá tất cả các ý tưởng theo mục tiêu chuyên đề như lưu lượng truy cập, tính hiệu quả hoặc doanh thu. Mặc dù điều này có vẻ buồn tẻ, nhưng chúng tôi tin rằng quy trình của chúng tôi sẽ củng cố lối suy nghĩ sáng tạo trong nền văn hóa của công ty.

Điều này đòi hỏi sự rõ ràng và kỷ luật, nhưng rất quan trọng đối với việc đẩy những ý tưởng tốt nhất lên. Chúng tôi tự hỏi liệu ý tưởng đó có giúp chúng tôi đạt được mục tiêu này không? Nó có phù hợp với các giá trị cốt lõi của công ty không?

Khi câu trả lời đều đồng nhất là “có”, chúng tôi sẽ đặt kế hoạch biến ý tưởng đó thành hiện thực, vạch ra các bước và các nguồn lực cần có.

Tất cả các ý tưởng chưa được sử dụng sẽ được đưa trở lại ngân hàng. Để nuôi dưỡng sự sáng tạo, mọi người cần phải cảm thấy an tâm khi chia sẻ và không có ý tưởng nào bị ném đá hay từ chối. Ai mà biết lúc nào một ý tưởng cũ sẽ chín muồi?


Tầm cỡ không quan trọng

Tất nhiên, các ý tưởng lớn thường sẽ đạt được vinh quang, nhưng điều đáng ngạc nhiên là có nhiều ý tưởng và chi tiết nhỏ có thể góp phần đáng kể trong việc thay đổi hoàn toàn cuộc chơi.

Hãy lấy tính năng mới của 15Five làm ví dụ. Một thành viên của nhóm chăm sóc khách hàng thành công của chúng tôi đã nhận ra rằng chẳng có cách nào để có thể dễ dàng công nhận thành công của một đồng nghiệp được nêu tên trong báo cáo. Khi được hỏi làm thế nào để cải thiện công ty, anh ta đã có ý tưởng thêm tính năng "@tuyên dương" cho cổng thông tin điện tử để giúp tăng cường giao tiếp và sự phối hợp.

Sau đó anh ta có một chuyến đi ngắn tới châu Âu. Và khi trở lại, anh nhận ra rằng những người phát triển trang web đã bắt đầu triển khai ý tưởng của anh và và tính năng “tuyên dương” đã được thêm vào cổng thông tin điện tử.

Tất cả những điều này đều xuất phát từ việc đặt một câu hỏi, lắng nghe câu trả lời, tạo ra nền tảng để nhanh chóng thực hiện ý tưởng và tái củng cố nền văn hóa cả tập thể cùng giải quyết vấn đề. Khi các ý tưởng nhỏ được thực hiện, chúng sẽ mở đường cho những ý tưởng lớn.

Tôi khuyên bạn nên mở chiếc van đó ra, và hãy xem dòng sáng tạo tuôn chảy.

5 cách để sáng tạo nhanh hơn

Các nhà điều hành cấp cao quá chú trọng sử dụng các công cụ đòn bẩy để thúc đẩy mọi việc đi nhanh hơn (ví dụ như giao thời hạn gấp rút, tiêu tốn hàng đống nguồn lực cho một dự án, kiểm tra quá thường xuyên...).

Trong khi điều này lại không mang đến hiệu quả như mong đợi, thậm chí trong nhiều trường hợp lại khiến cho quá trình tiến triển rất chậm.

Theo Steve Blank, chuyên gia hàng đầu về tư duy sáng tạo, khởi nghiệp là giai đoạn tạm thời của một doanh nghiệp khi đang tìm kiếm mô hình mở rông kinh doanh phù hợp. Thúc đẩy việc tìm kiếm một chiến lược khác xa với việc thực hiện chiến lược đó.

Có 5 cách để đẩy nhanh quá trình tìm kiếm một mô hình kinh doanh mới đầy tính khả thi:

1. Xây dựng đội ngũ nhỏ và tập trung: Làm việc theo nhóm nhỏ dường như sẽ nhanh hơn và hiệu quả hơn làm việc theo nhóm lớn. Một trong những nguyên tắc cốt lõi của Jeff Bezos, nhà sáng lập và điều hành trang Amazon.com, là số người trong nhóm chỉ nên vừa đủ để ăn hết 2 bánh pizza.

Sai lầm mà các công ty lớn thường mắc phải đó là việc họ cho rằng thành lập một liên doanh mới cũng chỉ đơn giản như một mô hình thu nhỏ của việc kinh doanh cốt lõi hiện tại, nơi cần có các nhân viên đại diện đầy đủ cho các chức năng khác trong tập đoàn như pháp lý, đảm bảo chất lượng...

2.Thúc đẩy học hỏi thực tế từ thị trường: Lời mở đầu trong quyển sách mới nhất của Cẩm nang cho các nhà lãnh đạo mới khởi nghiệp có lời khuyên: "Hãy đi ra khỏi nơi làm việc của bạn".

Những công ty lớn thường phụ thuộc vào những nghiên cứu tại bàn và các nhà tư vấn để thẩm định quy mô thị trường và nâng cao chiến lược, nhưng thực tế, việc nghiên cứu cho môt mô hình kinh doanh mới trong tương lai cần phải được thực hiện ngay trên chính thị trường đó hoặc một thị trường tương tự.

Hãy luôn nhớ rằng, thị trường không có sẵn vốn rất khó để đo lường và phân tích, do vậy nhóm làm việc sẽ phải tốn nhiều thời gian hơn cho các khách hàng tiềm năng, đối tác và nhà cung ứng.

3.Cần xem xét đến những điều đã học được, chứ không phải kết quả: Khi IBM tiến hành những nỗ lực phát triển không rõ ràng, thì ngược lại, công ty đo lường tình hình kinh doanh bằng số lượng khách hàng mà họ đã tương tác, hay tốc độ mà nhóm phải bỏ ra để chế tạo ra một phiên bản thử nghiệm.

Nhà lãnh đạo nên thử thách thành viên nhóm mình với các kiểu câu hỏi như: "Bạn đã học được gì? Đến giờ có điều gì mà bạn vẫn chưa rõ không?". Người sáng tạo là người có thể tạo ra một câu chuyện khơi gợi được trí tưởng tượng về cách mà các ý tưởng sẽ tạo nên tác động thực tế.

Nhưng người lãnh đạo lại cần chú trọng vào tính hợp lý của các giả thuyết đằng sau câu chuyện, chứ không phải là kết quả của một bảng tính dựa trên các giả định.

4. Dùng ngân quỹ để cắt giảm rủi ro, thay vì chỉ giải ngân theo kế hoạch: Hầu hết các nhà đầu tư mạo hiểm thường không giải ngân định kỳ hằng quý hoặc hằng năm như các công ty khác, mà thường cung cấp đủ vốn cho doanh nghiệp để đối phó với các tình trạng bất ổn.

Nếu các nhà lãnh đạo loại bỏ được các yếu tố không chắc chắn, họ sẽ lại nhận được một kỳ quỹ tài trợ mới. Còn nếu không, các nhà đầu tư sẽ chuyển sang các công ty khác trong danh mục đầu tư của họ.

Doanh nghiệp cần nên nhớ rằng không phải tất cả các ý tưởng đều có thể áp dụng để trở thành mô hình kinh doanh hấp dẫn. Rút vốn sớm sẽ tốt hơn nhiều so với việc phải lãng phí thời gian và nguồn lực không cần thiết.

5.Đảm bảo người đưa ra quyết định có kinh nghiệm phù hợp để hướng dẫn cả nhóm trước khi các dữ liệu đều rõ ràng: Những sáng kiến phát triển quan trọng thường xuất phát từ các nhà lãnh đạo cấp cao của công ty.

Nhưng nếu với mục đích chỉ là để tìm kiếm một mô hình kinh doanh mới, những nhà lãnh đạo này lại thường là người ít kinh nghiệm nhất. Vài thành viên trong hội đồng quản trị cấp cao có thể là người đã từng có kinh nghiệm trong việc thành lập một doanh nghiệp sẽ làm những người cần tham gia vào quá trình này.

Thêm vào đó, các thành viên từ bên ngoài, những người đã từng trải qua quá trình khởi nghiệp sẽ biết cách làm thế nào để đối phó với tình trạng không chắc chắn hoặc với các chuyên gia đã có đủ thời gian nghiên cứu một thị trường nhất định nào đó để hiểu rõ các sắc thái của nó. Nếu không, nhu cầu đầu tư vào việc đào tạo quản lý thậm chí sẽ còn làm chậm tiến đô của dự án.

Sau đây là một phép thử để đánh giá mức độ bạn đang thực hiện phuơng pháp vừa trình bày. Hãy so sánh tỷ lệ thời gian mà một nhóm cần để chuẩn bị tài liệu (hoặc tiến hành khảo sát tại bàn để thu thập tài liệu) so với thời gian mà họ dành cho khách hàng, phát triển sản phẩm hoặc trao đổi với các đối tác tiềm năng. Nếu tỷ lệ này cao hơn 1:3, tức là nhóm làm việc này đang gặp rắc rối.

5 gợi ý trên sẽ không đảm bảo thành công hòan toàn cho doanh nghiệp, nhưng áp dụng chúng sẽ giúp cho nhóm làm việc nhanh chóng khám phá ra rằng liệu ý tuởng ban đầu đưa ra có khả thi hay không.

Nếu có, thì tất cả những quy tắc mà công ty đang áp dụng để thành lập doanh nghiệp đang khá hiệu quả (trừ khi mô hình xuất hiện những khác biệt đáng kể với mô hình kinh doanh gốc). Còn nếu không, ít nhất là công ty cũng đã nhanh chóng rút ra bài học và nhanh chóng chuyển sang ý tưởng khác.

Quy trinh de luon sang tao

Theo Hoàng Trung-HBR và Doanh Nhân Sài Gòn
[Thương HiệuĐã có không ít nghiên cứu về công thức thành công của người Do Thái: Từ việc mang thai của người mẹ, việc đào tạo thanh niên trong quân đội, việc chính phủ cởi mở trước ý tưởng sáng tạo cho tới truyền thống của một dân tộc thông thái...Nhưng khởi điểm căn bản, không ai có thể phủ nhận tầm quan trọng của Kinh Talmud. Một điểm đặc biệt của Kinh Tadmud, khác với những tôn giáo khác như Phật giáo, Thiên chúa giáo là ở chỗ coi trọng giá trị của tiền bạc. Với người Do Thái: “Vàng ở xứ này rất quý”. Kinh Talmud viết: “Tài sản có thể bị mất, chỉ có tri thứctrí tuệ thì mãi mãi không mất đi đâu được”

Nhìn lại lịch sử, những quốc gia với xuất phát điểm thấp nhưng biết cách “lựa chọn” thái độ trước thời cuộc đều đã thành công.

Tôi cứ nghĩ mãi về điều gì khơi nguồn cho sự tỏa sáng của người Do Thái trong hầu hết khía cạnh cuộc sống, cho tới khi đọc lại Eran Katz:“Có lần, tôi gặp một người mù. Ông ấy có một trí nhớ phi thường. Ông ấy thuộc lòng số điện thoại, những cuộc hẹn của mình từ hàng tháng trước hoặc sẽ có trong hàng tháng sau đó, mà không hề cần sổ ghi chép hay sắp xếp các cuộc hẹn. Khi tôi hỏi ông ấy làm thế nào mà nhớ được, ông ấy có vẻ hơi ngạc nhiên và câu trả lời của ông ấy đến giờ vẫn văng vẳng trong tâm trí tôi: ‘Tôi đâu còn lựa chọn nào khác chứ?’ ”.

Và tôi tự hỏi, liệu có phải lý do của người Do Thái cũng bắt nguồn từ việc họ từng là một dân tộc “đâu còn sự lựa chọn nào khác”?

Từ 2000 năm lưu vong

Điều 1 của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền năm 1948 tại Pháp ghi: “Mọi người đều được sinh ra tự do và bình đẳng”. Thế nhưng đó là câu chuyện của 1948.

2000 năm trước, có một dân tộc mà nhiều người từ khi sinh ra đã là một đứa trẻ mất nước, đi tới đâu cũng bị xua đuổi, tàn sát, người dân bị cấm sở hữu bất cứ tài sản nào… Họ chính là dân tộc Do Thái. Ngay từ những giai đoạn đầu tiên, người Do Thái đã phải sống lưu vong, bị cướp bóc tài sản do những quan niệm trái ngược về tôn giáo. Vào thời đại di chuyển khá hạn chế, người Do Thái trở thành những người tị nạn đầu tiên. Ngày xưa cũng như bây giờ, dân di cư luôn bị đối xử với sự nghi ngờ.

Tới Thế chiến II, khi Adolf Hitler với thuyết “người Đức là một dân tộc thượng đẳng”, vì sợ sự vượt trội của người Do Thái đã bắt họ phải sống trong các trại tập trung với ý đồ để họ chết dần chết mòn. Kết quả, không dưới sáu triệu người bao gồm cả phụ nữ, trẻ em đã bị sát hại dã man.

Nghèo khổ, lang bạt, bị đối xử khinh thường, cuộc sống đầy rẫy bất ổn… nhưng cũng nhờ đó, người Do Thái học được bài học về sự sáng tạo, về lòng quả cảm, trí tưởng tượng phong phú và nỗ lực khẳng định vị thế dân tộc mình. Cho tới nay, khi những cống hiến của người Do Thái dần được công nhận, người ta mới nhìn họ với một con mắt khác.

[Một giả thuyết thú vị], phải chăng quá trình chọn lọc tự nhiên quá dài và khắc nghiệt đã khiến chỉ những cá nhân xuất sắc nhất mới có thể tồn tại để tạo nên một dân tộc tinh hoa như vậy?

Kinh Talmud, tri thức và tiền

Đã có không ít nghiên cứu về công thức thành công của người Do Thái: Từ việc mang thai của người mẹ, việc đào tạo thanh niên trong quân đội, việc chính phủ cởi mở trước ý tưởng sáng tạo cho tới truyền thống của một dân tộc thông thái... Nhưng khởi điểm căn bản, không ai có thể phủ nhận tầm quan trọng của Kinh Talmud. Kinh Talmud là một văn bản trung tâm của giáo sĩ Do Thái giáo gồm 63 bài luận với độ dài hơn 6.200 trang thể hiện những ý kiến của hàng ngàn giáo sĩ Do Thái trong nhiều chủ đề như pháp luật, đạo đức, triết học, phong tục, lịch sử, thần học, truyền thuyết và nhiều chủ đề khác.

Thuong hieu cua nguoi Do Thai - Kinh Talmud

Kinh Talmud viết: “Tài sản có thể bị mất, chỉ có tri thức và trí tuệ thì mãi mãi không mất đi đâu được”. Với phương châm đó, người Do Thái đặc biệt coi trọng giáo dục, dù khó khăn đến đâu cũng tìm cách cho con học hành. Nhìn toàn cục, đạo Do Thái coi trọng học vấn và phân tích. Họ không chấp nhận những giá trị bề ngoài, mà luôn đi sâu tìm hiểu “tại sao”, “như thế nào”. Với lịch sử, bộ óc thế kỷ Albert Einstein, nhà tâm lý học Sigmund Freud, cha đẻ Chủ nghĩa Cộng sản Karl Marx…hay thậm chí chúa Jesus, tất cả đã chứng minh đóng góp tri thức vĩ đại của người Do Thái với nhân loại.

Một điểm đặc biệt của Kinh Tadmud, khác với những tôn giáo khác như Phật giáo, Thiên chúa giáo là ở chỗ coi trọng giá trị của tiền bạc. Với người Do Thái: “Vàng ở xứ này rất quý”. Rõ ràng, không có tiền thì làm sao có thể tồn tại ở những quốc gia nơi người Do Thái sống nhờ ở đợ, chịu mọi chèn ép, khó khăn? Cũng chính trong hoàn cảnh đó, họ đã sáng tạo ra nhiều ý tưởng kinh doanh rất khôn ngoan.

Ví dụ cửa hiệu cầm đồ và cho vay lãi là sáng tạo độc đáo của người Do Thái cổ về sau gọi là hệ thống ngân hàng. Lịch sử cũng một lần nữa chứng minh tài năng của người Do Thái trong kinh doanh, với những cái tên như vua dầu mỏ John Rockefeller, trùm tài chính George Soros, huyền thoại thời trang Ralph Lauren…

Tới hồi kết nở hoa

Nhìn lại lịch sử, những quốc gia với xuất phát điểm thấp nhưng biết cách “lựa chọn” thái độ trước thời cuộc đều đã thành công. Hoa Kỳ, sau cuộc nội chiến vươn lên trở thành một cường quốc quyền lực. Nhật Bản, dù hứng chịu không ít bom nguyên tử, động đất, sóng thần vẫn là nơi mặt trời luôn mọc. Singapore, từ một mảnh đất bé xíu thuộc về Malaysia, ô nhiễm, pha tạp, trở thành một đất nước xanh và năng động bậc nhất không chỉ tại châu Á.

Và tất nhiên, không thể không nhắc tới Israel, quê hương của những người con Do Thái, nơi đã viết nên câu chuyện rằng bất kể quá khứ của một dân tộc ra sao, với sự sáng tạo, cầu tiến của mình, họ đều có thể viết nên tương lai mới.

Hoa đã nở trên những cao nguyên cằn khô tại “quốc gia khởi nghiệp”, nơi mà toàn bộ diện tích bao phủ bởi sỏi đá, chỉ gần 1% là nước. Israel- quốc gia nhỏ bé chỉ gồm hơn 7 triệu dân, mỗi ngày trôi qua là một ngày đối diện với hàng trăm thế lực thù địch xung quanh, vẫn vươn mình phát triển trên hầu hết các lĩnh vực, nông nghiệp, kinh tế, khoa học... Như một tất yếu, người dân Israel rất giàu, GDP đầu người năm 2013 vào khoảng 34.900 USD(*)- xếp thứ 40 thế giới.

Hitler (nếu còn sống) hẳn sẽ buồn vì sức sống của người Do Thái sau chừng ấy thử thách, quả không thể nào dập tắt!

(*) Theo The World Factbook

Chẳng con dê nào không có râu, chẳng người Do Thái nào không có tiền để dành”. Ngạn ngữ Đức
Theo Đàm Linh (Tri thức trẻ)
Thuong hieu quoc gia[Thương HiệuTrước tiên, tiếp thị hình ảnh quốc gia (Country Branding) là một hoạt động truyền thông và tiếp thị đã được các quốc gia thực hiện từ rất lâu và rất thường xuyên. Ở nước ngoài, có tiếp thị hình ảnh quốc gia cấp chiến lược (strategy) và cấp chiến dịch (campaign). 

Ngoài hình ảnh quốc gia, người ta còn tích cực phát triển thương hiệu địa phương (cấp tỉnh, huyện), bởi ngay trong một quốc gia thì các địa phương cũng đã cạnh tranh với nhau khá quyết liệt. Nhưng về nguyên tắc truyền thông, tiếp thị quốc gia hay tiếp thị địa phương cũng phải tuân thủ tất cả các phương pháp truyền thông thông thường.

Bốn thách thức của Việt Nam

Nếu không có một mục đích truyền thông rõ ràng mà chỉ nhằm “tuyên truyền” hình ảnh quốc gia một cách chung chung thì sẽ không có hiệu quả.

Đối với công tác tiếp thị hình ảnh quốc gia của Việt Nam, thì vấn đề đầu tiên, quan trọng nhất là phải xác định mục đích truyền thông, bởi nếu không có một mục đích rõ ràng mà chỉ nhằm “tuyên truyền” hình ảnh quốc gia một cách chung chung thì sẽ không có hiệu quả. Ví dụ, nếu mục tiêu là để hỗ trợ cho quá trình gia nhập TPP thì mục đích truyền thông, đối tượng truyền thông, các kênh truyền thông là khác với việc tiếp thị hình ảnh Việt Nam như một điểm đến du lịch. Nguy hiểm nhất là chúng ta luôn nghĩ rằng một chương trình chung chung có thể đạt được tất cả các mục tiêu, đôi khi không thống nhất như trên. Hiện không có cơ quan nào ở Việt Nam đứng ra để thống nhất được mục tiêu cụ thể, rõ ràng, có thể đo đếm được về mục tiêu truyền thông, do vậy chưa có một đầu bài cho việc truyền thông thương hiệu quốc gia.

Vấn đề thứ hai là muốn tiếp thị một hình ảnh tích cực về Việt Nam, thì phải biết thế giới đang nghĩ về mình như thế nào? Mà muốn biết họ nghĩ như thế nào thì phải có nghiên cứu. Chúng ta chỉ nói theo cách chúng ta nghĩ một cách cảm tính mà thôi, chứ không hề biết thực chất bên ngoài đang nghĩ gì về chúng ta cả, hoặc không có can đảm muốn biết, muốn phát hiện vấn đề.

Nhiều người nói về vấn đề chi phí làm nghiên cứu. Thật ra có rất nhiều nơi họ làm đánh giá, nghiên cứu về hình ảnh quốc gia. Nếu chúng ta cần tìm hiểu thì nhìn vào đó, chúng ta đã có thể biết Việt Nam ở vào vị trí như thế nào, có thể hình dung hình ảnh của Việt Nam qua cái nhìn của thế giới như thế nào. Tổng hợp tất cả sẽ biết người ta đánh giá mình tích cực ở chỗ nào, tiêu cực ở chỗ nào. Từ hiểu biết về thế giới bên ngoài tiếp nhận hình ảnh của Việt Nam như thế nào, mới thấy thách thức của chúng ta về mặt hình ảnh quốc gia là gì. Khi đấy mới quyết định mục tiêu truyền thông tiếp thị cho hình ảnh Việt Nam là nhằm giải quyết vấn đề gì trong nhận thức của thế giới về chúng ta? Chúng ta muốn thay đổi nhận thức của người họ hay là xây dựng nhận thức mới? Hai cái đó rất là khác nhau.

Ví dụ: có chuyên gia vào Việt Nam, họ bảo ta nên xây dựng hình ảnh Việt Nam là cái bếp thế giới. Tại sao? Vì đấy là cái cảm nhận đầu tiên của họ và họ thấy hay, độc đáo. Chúng ta cười họ bảo họ chưa hiểu thấu đáo về Việt Nam. Nhưng tại sao họ lại phải hiểu thấu đáo về Việt Nam? Tâm lý này cho thấy "điều mình muốn" với "cái thế giới thích" khác xa nhau như thế nào?

Vấn đề thứ ba, đó là chúng ta không có một chính sách chung về chiến lược xây dựng hình ảnh quốc gia, không có một thông điệp thống nhất, không có một câu chuyện thống nhất, để trên nền tảng đó các cơ quan thực hiện các chiến dịch tiếp thị hình ảnh. Cho nên ông ngoại giao làm một kiểu, ông văn hóa làm một kiểu, ông thương mại làm một kiểu, ông du lịch làm một kiểu, ông kêu gọi thu hút đầu tư làm một kiểu. Thiếu sự nhất quán trong cách làm thì cũng như câu chuyện ngụ ngôn về chim, tôm, bò, gà cùng kéo một cỗ xe, mỗi người kéo về một phía khác nhau thì cỗ xe chẳng đi đâu được cả. Cho nên phải ngồi với nhau, thống nhất với nhau, thế nào là bản sắc của thương hiệu quốc gia, thế nào là thông điệp thể hiện bản sắc đó, rồi phối hợp các kênh ngoại giao, văn hóa, du lịch, thương mại, kêu gọi đầu tư nhằm thực hiện một chương trình thống nhất.

Vấn đề thứ tư, đó là thiếu một cơ chế đo lường hiệu quả của các chương trình tiếp thị quốc gia. Sau khi thực hiện, có tổ chức nghiên cứu ở bên ngoài xem hình ảnh của chúng ta có được cải thiện hay không, có giải quyết được vấn đề mà chúng ta gặp phải khi nghiên cứu hình ảnh của chúng ta mà thế giới đã tiếp nhận hay không. Không có cơ chế đo lường và đánh giá hiệu quả một cách khách quan, học kinh nghiệm từ những thất bại thì khó có thể có một chiến lược tiếp thị hình ảnh một cách hiệu quả và lâu dài

Nếu giải quyết được 4 thách thức này thì việc xây dựng một chiến lược truyền thông, các chương trình hay chiến dịch tiếp thị hình ảnh sẽ không phải là vấn đề lớn lắm.

Việt Nam đang ở đâu?

Để đánh giá Việt Nam đang ở đâu, đã làm được gì trong việc truyền thông hình ảnh quốc gia thì phải trả lời hai câu hỏi sau: Có mong muốn truyền thông hình ảnh quốc gia hay không? Đã có bước nào để thực hiện việc đó chưa?

Câu trả lời của tôi là: Việt Nam có muốn làm điều này, nhưng chưa có bước đi nào đúng hướng để thực hiện điều đó cả. Chưa có một nghiên cứu chung để biết hình ảnh của Việt Nam được nhận biết như thế nào? Chưa có một chương trình nào về truyền thông thương hiệu quốc gia.

Thông thường, người ta xây dựng hình ảnh quốc gia qua 3 trụ cột là: Du lịch, đầu tư và văn hóa. Về mặt du lịch, Việt Nam có làm, nhưng chỉ đặt mỗi cái “tên” xong rồi không có chương trình gì để thực hiện tiếp nữa. Trên khía cạnh đầu tư, những năm vừa rồi việc truyền thông hình ảnh Việt Nam thụt lùi so với những năm trước. Văn hóa cũng không có những sự kiện văn hóa có giá trị, trừ Festival pháo hoa Đà Nẵng. Nhìn sang các quốc gia xung quanh, thấy rõ ràng là Việt Nam xếp hạng rất thấp, ngay Campuchia thông điệp của họ cũng rất rõ ràng.

Một cột trụ khác rất quan trọng và kéo hình ảnh quốc gia lên rất nhiều là hình ảnh người đứng đầu đất nước. Ví dụ, Singapore xây dựng hình ảnh thông qua Thủ tướng Lý Quang Diệu, Malaysia xây dựng hình ảnh thông qua Thủ tướng Mohathir. Những con người này cũng là một phần của “thương hiệu quốc gia” của Singapore hay Malaysia.

Phần xây dựng hình ảnh quốc gia bằng hình ảnh lãnh đạo của Việt Nam còn rất yếu. Yếu ở đây là không có định hướng, chưa có ai đặt tư vấn cho lãnh đạo Việt Nam phải xây dựng hình ảnh như thế nào để tương thích với mục tiêu của xây dựng hình ảnh đất nước.

Phải có câu chuyện để kể

Cái quan trọng nhất của việc xây dựng hình ảnh quốc gia là phải có câu chuyện. Thật ra mà nói, Việt Nam có rất nhiều câu chuyện để kể nhưng chúng ta không kể mà lại để cho những câu chuyện tiêu cực lấn át hết. Trong giới hạn của mình, tôi chỉ xin đề cập đến vài câu chuyện mà theo tôi là rất đáng để nói và cũng đã được nói rồi, nhưng chưa được đẩy lên đến tầm cần thiết.

Thứ nhất là câu chuyện xoá đói giảm nghèo. Thành tựu của Việt Nam trong việc xoá đói giảm nghèo luôn được Ngân hàng Thế giới coi là một câu chuyện thành công để “tiếp thị” cho hoạt động của họ trên toàn thế giới. Tại sao họ lại làm vậy? Vì họ muốn chứng minh rằng họ làm đúng, rằng các chương trình của họ có tác dụng. Vậy tại sao chúng ta không giúp họ quảng bá mạnh mẽ hơn câu chuyện đó. Đây là một câu chuyện tự đến, mình phải biết tận dụng và biến nó thành câu chuyện của mình.

Thứ hai, là câu chuyện rất hay liên quan về giới. Bạn bè tôi ở nước ngoài luôn ngạc nhiên về những tiến bộ trong thay đổi nhận thức của xã hội Việt Nam với những vấn đề liên quan đến phụ nữ, hay liên quan đến cộng đồng đồng tính chẳng hạn. Việt Nam là một trong những nước khá linh hoạt và tiến bộ nhanh trong việc chấp nhận và tránh đối xử phân biệt với cộng đồng đồng tính. Cộng đồng này có ảnh hưởng khá mạnh trên thế giới, nên đây sẽ là một câu chuyện thú vị đối với họ.

Hay như câu chuyện về kênh Nhiêu Lộc, một ví dụ cho thấy sự biến đổi theo hướng tích cực ở đô thị Việt Nam hiện đại. Nó xuất hiện trong rất nhiều báo cáo của các tổ chức phi chính phủ, của các phóng viên nước ngoài như một hình ảnh rõ nét về sự thay đổi của những dự án hạ tầng.

Quay trở lại vấn đề câu chuyện của Việt Nam, tôi thích cách xây dựng theo kiểu “Việt Nam là đất nước của các cơ hội”. Vì sao? Vì Việt Nam nhiều thứ đang hình thành, đang đi vào quỹ đạo cho nên làm cái gì chỉ cần làm tử tế thì khả năng thành công rất cao. Trong khi đó ở nhiều nước, có đủ mọi thứ nên việc kinh doanh, đầu tư, dịch vụ... đều phải cạnh tranh. Còn ở Việt Nam, nếu là một người kiên nhẫn, có ý tưởng tốt, làm việc tốt thì nói chung đều thành công. Đó cũng là một dạng câu chuyện khác mà chúng ta có thể khai thác.

Điện ảnh chỉ có ý nghĩa khi lên được màn ảnh lớn

Tôi xin đề cập đến một lĩnh vực khác rất quan trọng được sử dụng để tiếp thị hình ảnh quốc gia, mà Chính phủ ta cũng hay quan tâm đầu tư, đó là điện ảnh. Tuy vậy, Chính phủ ít khi để ý rằng, phần lớn các bộ phim được đầu tư như vậy lại không lên được “màn ảnh lớn”, tức là nó chỉ chiếu cho một cộng đồng rất nhỏ, cho nên ý nghĩa của nó là vô cùng nhỏ.

Nếu đứng ở góc độ hình ảnh quốc gia mà nói thì phim Việt Nam ra nước ngoài là chưa có ý nghĩa gì. Vì vậy nếu được quyết định, tôi sẽ không dùng điện ảnh Việt Nam để truyền thông thương hiệu quốc gia cho Việt Nam, nếu như nó không có cơ lên được màn ảnh lớn (tức là điện ảnh Hollywood). Tôi thà đầu tư cho việc kêu gọi Hollywood làm phim tại Việt Nam hay về Việt Nam còn hơn hỗ trợ cho những bộ phim như vậy. Những nước ở bên cạnh chúng ta, to thì như Trung Quốc, nhỏ thì như Singapore, đều có chiến lược nhất quán trong việc ủng hộ sự tham gia hay sự hiện diện của hình ảnh địa phương trong các bộ phim Hollywood. Và đó là kênh tiếp thị hình ảnh quốc gia cực kỳ hiệu quả.

Mọi thứ bắt đầu từ sự lắng nghe

Tiếp thị hình ảnh thì cần phải có sự đa dạng trong các kênh, trong đó có kênh báo chí. Tuy nhiên, đối với báo chí thì quan trọng nhất là phải có đối thoại, có đối thoại mới thu hút được. Nếu chỉ truyền thông một chiều thì anh sẽ không biết được người ta nghĩ như thế nào. Do đó, việc duy trì sự đối thoại và duy trì sự lắng nghe, thể hiện sự lắng nghe của mình đối với truyền thông nước ngoài là cái quan trọng nhất. Mọi thứ bắt đầu từ việc lắng nghe, và phải suy nghĩ, tự hỏi mình. Những người có thiện chí thì đành rồi, vậy với những người hiểu sai hay chưa có thiện chí thì anh có nhẫn nại để giải thích hay không? Hay có cách nào để trung lập hóa hay kéo họ về phía mình hay không? Có rất nhiều phương thức khác nhau và phương thức dễ nhất là thể hiện sự lắng nghe của mình đối với những bài viết của họ.

Một khía cạnh khác là khoảng cách giữa truyền thông báo chí ở Việt Nam với bên ngoài. Phải có sự tương đồng thì mới đưa được hình ảnh báo chí truyền thông ra nước ngoài. Báo chí Việt Nam hiện nay vẫn giữ tư tưởng là tuyên truyền, ngày xưa tuyên truyền rất dễ, báo chí xã hội chủ nghĩa anh em cả. Nhưng bây giờ mà chỉ tuyên truyền một chiều không thể có sự nhận thức tốt. Chúng ta phải hiểu nó không tốt ở chỗ nào.

Xem người và ngẫm đến ta

Tôi chia sẻ một vài ví dụ thành công về truyền thông hình ảnh quốc gia ở Mexico mà công ty của chúng tôi đã thực hiện.

Khi vấn đề buôn bán ma túy hủy hoại hình ảnh của Mexico ở Mỹ và các nước châu Âu, người ta bắt đầu không đến Mexico làm ăn hay du lịch, người ta sợ bạo lực, giết chóc ở đó. Việc đầu tiên, Mexico phải làm là không thể chối bỏ được thực tế. Vấn đề đó đã tồn tại, thế nhưng họ khoanh vùng những vấn đề đó. Họ cho thế giới biết đây chỉ là một số nơi nhỏ hẹp chứ không phải toàn bộ Mexico. Họ cũng đưa ra thông điệp là chúng tôi đang giải quyết vấn đề đó. Họ cũng đưa ra so sánh với những nơi như New York để người xem hiểu rằng dù ở đó không phải lúc nào, ở đâu cũng an toàn.

Bước thứ 2, chúng tôi xây dựng một chương trình truyền thông nhấn mạnh đến những chia sẻ của những người đã tới, đang làm việc hay có dự định tới Mexico, để họ chia sẻ những điểm tích cực về Mexico, từ lãnh đạo của những tập đoàn đa quốc gia đang hoạt động ở Mexico, tới các chính trị gia, những người nổi tiếng, cả những người bình thường nữa. Chương trình rất thành công. Sau chương trình này, Chính phủ Mexico tính được chỉ số FDI tăng 10%. Điều này cho thấy, không thể phủ nhận sạch trơn những gì mà thế giới nhận thức về những tồn tại của mình. Mexico đã thừa nhận đó là những vấn đề còn tồn tại. Vấn đề là nói: “Tôi biết tôi có những vấn đề còn tồn tại. Tôi đang nỗ lực khắc phục sửa chữa nó”.

Tương ứng với Việt Nam, có những vấn đề đang tồn tại của chúng ta mà thế giới nhận thức đúng. Chúng ta không thể phủ nhận sạch trơn mà phải thừa nhận. Quy luật của nhận thức là một quá trình, họ không dễ dàng chấp nhận chúng ta “quay mặt đi” và nói rằng ở đây mọi thứ đều như thiên đường. Vấn đề là cần thừa nhận những gì là thực tế, đồng thời sửa những chỗ hiểu biết chưa đúng và cho họ biết chúng ta đang khắc phục. Bên cạnh đó, cũng phải cho họ biết, chúng ta còn rất nhiều những vấn đề tích cực và cộng đồng đừng để những vấn đề tiêu cực này ảnh hưởng đến những vấn đề tích cực...

Hồng Chuyên - Infonet
[Tư vấn Thương hiệu] Cuộc chạy đua đưa thương hiệu vào tầm chú ý của khách hàng trên những kênh truyền thông truyền thống ngày càng trở nên khó khăn vì độc giả đã “ngán” quảng cáo trên báo in và người xem tivi sẵn sàng chuyển kênh khi gặp quảng cáo. Tại VN, với hơn 28 triệu người sử dụng, Internet đang là một kênh truyền thông có tiềm năng mà DN không thể bỏ qua.

Thời gian tới, các loại hình quảng cáo trên Internet sẽ vươn lên vị trí đứng thứ hai sau truyền hình và sẽ tiếp tục biến đổi - Đây là nhận định được đưa ra tại Hội thảo Khuynh hướng phát triển ngành truyền thông và quảng cáo VN và thế giới tại Hà Nội

Tại cuộc hội thảo chuyên ngành quảng cáo do Hiệp hội quảng cáo VN (VAA), Viện nghiên cứu đào tạo quảng cáo VN (ARTI), Báo Diễn đàn Doanh nghiệp và Báo Tiền Phong phối hợp tổ chức, nhiều dự báo, phân tích về sự đổi ngôi trong tỉ trọng thị phần ngành này cũng như những lời khuyên bổ ích dành cho các DN đã được các chuyên gia trong lĩnh vực này chia sẻ.

“Ảo” lên ngôi

Ông Đỗ Kim Dũng – Phó chủ tịch Hiệp hội quảng cáo VN, Viện trưởng Viên nghiên cứu và đào tạo quảng cáo VN (ARTI) khẳng định: “Trong hai năm 2012, 2013 ngành quảng cáo báo giấy đã rớt xuống và đây là xu hướng của toàn cầu. Đầu năm 2012 doanh thu của nhiều đầu báo lớn trên toàn cầu đã giảm đáng kể. Điều này là không thể tránh khỏi, bởi báo giấy không có nhiều đổi mới để tạo nên sự hấp dẫn. Trong khi đó vai trò cá nhân tiêu dùng lại đang đòi hỏi cần có sự tương tác, hấp dẫn sinh động. Và loại hình Internet đang phát triển để vươn lên chiếm vị trí của báo giấy, nó dần đáp ứng được những yêu cầu đó của người tiêu dùng. Quảng cáo trên Internet bao gồm nhiều loại hình chứ không chỉ là các banner, hay bài viết mà nó tích hợp nhiều loại hình khác. Được biết, trong năm 2010, doanh thu thị trường quảng cáo trực tuyến VN đạt trên 25 triệu USD, chiếm khoảng 3,7% tổng ngân sách chi cho quảng cáo của toàn thị trường. Theo dự báo của các hãng nghiên cứu, dự kiến, đến hết năm 2013, thị trường quảng cáo trực tuyến VN đạt doanh thu trên 114 triệu USD".

Tuy nhiên, ông Dũng cũng cho rằng ngành quảng cáo Internet trên thế giới thị phần đã chiếm tới 19 - 20%, còn ở trong nước thì... chưa đo được. Thị phần cũng chưa nhiều do có những đặc thù nhất định. “Theo cá nhân tôi thì hiện tại quảng cáo Internet ở VN chưa vượt qua được báo giấy song chúng ta cũng không tránh khỏi theo xu hướng trên toàn cầu. Rõ ràng người trẻ là người tiêu dùng nhiều nhất và họ sẵn sang chi tiêu cho loại hình này” - ông Dũng cảnh báo.

Và cơ hội cho DN

Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, doanh thu quảng cáo năm 2012 đã giảm rất nhiều. Đây là hệ quả khi các DN giảm doanh thu, buộc họ phải cắt giảm chi phí quảng cáo cũng như một loạt chi phí khác để giảm gánh nặng. Ông Phan Lê Khôi - Phó chủ tịch IB Group cho biết: Nói về quảng cáo chúng ta phải nói đến chi phí. Trong bối cảnh hiện nay, vấn đề chi phí cho quảng cáo là cực kỳ nan giải. DN thường có một chiến dịch tiếp thị tổng thể, trong đó quảng cáo chỉ là một công cụ.

DN nên tìm nhiều cách khác nhau để tiếp cận khách hàng thay vì chi phí quá lớn cho quảng cáo. Để làm được điều này, DN cần phải tìm hiểu xem người dùng, khách hàng muốn tiếp cận quảng cáo theo cách nào. Qua đó, DN sẽ đưa ra được một cách tiếp cận cụ thể, có thể qua các tổ chức khác nhau để đưa thông điệp của mình đến với khách hàng. Ông Khôi cũng cho rằng, hiện nay có rất nhiều công cụ để quảng cáo mà chi phí không cao nhưng lại có sức lan tỏa rất lớn như các trang mạng xã hội: facebook, zing...

Mặt khác, ông Khôi cũng chia sẻ, hiện tại đã có sự phân công chuyên môn hóa công việc trong xã hội. Trong giai đoạn kinh tế khó khăn hiện nay, các DN phải có bộ phận chuyên trách đủ mạnh, có chuyên môn sâu về quảng cáo truyền thông mới nên tự làm các truyền thông cho mình. 

Bản thân các DN VN hiện nay chưa đầu tư thích đáng cho sáng tạo, khi không có hiểu biết cụ thể về quảng cáo, nếu quảng cáo không đúng chỗ, không đúng người, không đúng cách, không đúng kênh, không đúng thời điểm sẽ lãng phí kinh phí truyền thông mà không thu được hiệu quả nên cách an toàn là thông qua các đại lý truyền thông để dùng nguồn kinh phí truyền thông một cách hiệu quả nhất.

Bên cạnh đó, các DN khi xây dựng các chiến lược truyền thông cần xây dựng cho mình một câu chuyện của thương hiệu để tạo ra sự thống nhất trong các chương trình truyền thông. Ngoài ra, chu kì từ 2 đến 3 năm, các DN nên làm mới thương hiệu của mình để tránh sự nhàm chán với khách hàng.

Đối với các DN hoạt động trong lĩnh vực truyền thông, quảng cáo ở VN, họ đang phải đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt của các DN quảng cáo nước ngoài thâm nhập vào VN. Tại sao họ lại thắng DN trong nước? Ông Phan Lê Khôi khẳng định: DN nước ngoài thắng DN trong nước bởi vì họ khác nhau về tư duy. 

Tư duy quảng cáo ở VN là thực hiện, còn tư duy quảng cáo của DN nước ngoài lại mang tính chiến lược. Điểm yếu của các DN quảng cáo của VN là chưa quan tâm đầu tư vào sáng tạo, chủ yếu thực hiện theo ý tưởng và đặt hàng của khách hàng. Vì vậy, để miếng bánh trong thị trường truyền thông quảng cáo VN không rơi hết vào các tập đoàn, DN quảng cáo nước ngoài, DN hoạt động trong lĩnh vực truyền thông, quảng cáo VN cần đầu tư đúng mức vào các hoạt động sáng tạo đồng thời cần hoạt động một cách chuyên nghiệp hơn, nâng cao ý thức phục vụ khách hàng.

Xu hướng tương lai

Theo nghiên cứu của các Cty nghiên cứu thị trường, số liệu tăng trưởng quảng cáo toàn cầu năm 2012 là 4,7% (riêng Châu Á – TBD là 1,2%). Theo số liệu nghiên cứu của UNDP trong tài liệu thuyết trình về luật quảng cáo tổ chức vào tháng 1/2012, thị phần quảng cáo theo các phương tiện năm 2011 của Châu Á Thái Bình Dương là: TV 41%, internet 16%, ngoài trời 11%, tạp chí 5%, báo 23%, đài 4%. Con số này ở VN là: TV 78%, báo 11%, tạp chí 7%, ngoài trời 4%, internet 0%, phim 0% (con số quảng cáo trên internet và phim dù có nhưng không đáng kể).

Hiện nay, thị phần quảng cáo Internet trên thế giới đã chiếm tới 19-20%. Dự kiến trong năm nay và thời gian tới, các loại hình quảng cáo trên Internet sẽ vươn lên vị trí đứng thứ hai sau truyền hình và sẽ tiếp tục biến đổi. Nếu ngành quảng cáo báo giấy mà không có sự biến đổi thực sự thì sẽ không tránh khỏi xu hướng bị thay thế bởi loại hình Internet.

Dự đoán về mức tăng trưởng chung của ngành quảng cáo trong thời gian tới, ông Phan Lê Khôi – Phó chủ tịch IB Group cho rằng, sự tăng trưởng của ngành quảng cáo thế giới có thể lên đến 13% trong năm 2013, ở VN, con số này không dưới 6%.

-------------------
Bà Nguyễn Thanh Huyền - Giám đốc truyền thông và quản lý thương hiệu Maritime Bank: 
Quan trọng là khách hàng muốn gì

Năm nay, ngân sách truyền thông của Maritime Bank có điều chỉnh giảm. Lý do đầu tiên là vì so với các năm trước, đặc biệt là giai đoạn 2010 – 2011, Maritime Bank mới thay đổi bộ nhận diện thương hiệu nên cần đầu tư rất nhiều cho truyền thông thì tới thời điểm hiện tại, thương hiệu ngân hàng đã có vị thế khá vững vàng và theo khảo sát, đã đạt được độ nhận biết trong công chúng khá tốt. Lý do thứ hai, quan trọng hơn là trong bối cảnh khó khăn chung hiện nay, Maritime Bank điều chỉnh ngân sách để tập trung hơn cho việc đầu tư các phần mềm nghiệp vụ, cơ sở vật chất, đào tạo, nghiên cứu sản phẩm… để đảm bảo ngày càng nâng cao chất lượng dịch vụ, sản phẩm và cung cấp đa dạng hơn các tiện ích phục vụ khách hàng. Mặc dù vẫn tiếp tục chọn các kênh quen thuộc như báo chí, truyền hình, internet… tuy nhiên, giai đoạn hiện tại, Maritime Bank đặc biệt chú trọng kênh truyền thông nội bộ. Chúng tôi quan niệm rằng CBNV chính là lực lượng truyền thông đông đảo và hiệu quả nếu chúng ta biết truyền đạt thông điệp đúng cách.

Tôi cho rằng, sự phát triển mạnh mẽ của truyền thông trên internet là xu thế tất yếu do hệ quả của tốc độ phát triển công nghệ thông tin và thị hiếu cũng như thói quen tiếp cận thông tin của công chúng. Tuy nhiên, tỷ trọng giữa các kênh truyền thông mà DN lựa chọn còn phụ thuộc vào nhóm khách hàng mục tiêu cũng như sản phẩm, dịch vụ mà DN đó cung cấp.

Hồng Minh ghi

Ông Lê Xuân Hoàn - Tổng giám đốc VN Tập đoàn Kangaroo: 
DN phải biết kết hợp và linh hoạt

Sự phát triển mạnh mẽ của các hình thức truyền thông trên internet trong thời gian tới là sự dịch chuyển tất yếu và sẽ diễn ra rất nhanh với một đất nước có gần 1/3 dân số sử dụng internet như VN. Tuy nhiên xét về nhiều khía cạnh văn hóa, thói quen sinh hoạt và đối tượng người tiêu dùng thì trong thời gian tới, các kênh truyền thống sẽ vẫn có những ưu thế riêng của nó. Việc cân nhắc sử dụng kênh truyền thông nào đối với từng DN sẽ phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố nội sinh của các DN đó, như vậy mới mang lại hiệu quả truyền thông cho DN. Dựa trên các nghiên cứu sự dịch chuyển về xu hướng, thói quen tìm kiếm thông tin của các khách hàng mục tiêu, trong giai đoạn này, Kangaroo có những điều chỉnh các hoạt động truyền thông cho phù hợp. Về cơ bản, Kangaroo vẫn xác định truyền thông là một hoạt động cần thiết của mỗi DN, đặc biệt trong bối cảnh thị trường như hiện nay, DN “khỏe”, truyền thông đúng và trúng chính là điểm mấu chốt cho DN phát triển vững mạnh. Kangaroo vẫn sử dụng các kênh truyền thông truyền thống bởi về cơ bản, các kênh này vẫn rất mạnh tại thị trường VN. Tuy nhiên, Kangaroo cũng đã sớm tiếp cận các kênh truyền thông hiện đại và mới tại Việt Nam. Việc kết hợp, sử dụng linh hoạt các kênh này giúp Kangaroo luôn giữ vững được vị thế của mình trong tâm trí khách hàng.

Theo Hồng Thắm - Nguồn: DĐDN
[Tư vấn MarketingKhởi nghiệp đang là trào lưu và rất nhiều người muốn theo đuổi con đường này. Tuy nhiên trước tình hình kinh tế suy thoái và rơi vào tình cảnh tồi tệ, không ít người lưỡng lự. Vậy bây giờ có phải là thời điểm tốt để khởi nghiệp hay không? Hãy lắng nghe ý kiến của Paul Graham, một trong những người có ảnh hưởng nhất cộng đồng startup tại Mỹ.


Đây là bài essay của Paul Graham, người sáng lập Y-Combinator, vườn ươm khởi nghiệp thành công và nổi tiếng nhất nước Mỹ.

Nhiều chuyên gia sợ rằng nền kinh tế không mấy sáng sủa hiện nay không khác gì những năm 75 thế kỉ trước…

Nhưng đấy cũng là thời điểm Microsoft và Apple được thành lập.

Điều đó gợi ý rằng lúc kinh tế suy thoái chưa hẳn là không tốt để bạn khởi nghiệp. Tôi cũng không cho rằng đó là thời điểm tốt. Sự thật còn rõ ràng hơn: Tình hình kinh tế thực ra không ảnh hưởng gì nhiều.

Có một điều chúng tôi rút ra được sau khi đầu tư vào hàng đống các công ty khởi nghiệp (startup) đó là:

"Phẩm chất của người sáng lập mới ảnh hưởng đến sự thành bại. Tình hình kinh tế cũng có ảnh hưởng, nhưng chả là gì so với vai trò của người sáng lập."

Điều đó có nghĩa rằng vấn đề ở đây là bạn là gì chứ không phải bạn khởi nghiệp khi nào. Nếu bạn giỏi, bạn sẽ thành công ngay cả khi kinh tế xấu. Ngược lại, nếu bạn kém thì nền kinh tế dù có tốt cũng chẳng cứu được bạn. Nếu cứ nghĩ rằng “Không nên bắt đầu kinh doanh khi kinh tế đang xấu” thì cũng dở chả khác gì cho rằng “Cứ đơn giản mở một công ty là sẽ giàu” khi thị trường có dấu hiệu bong bóng.

Vậy nếu muốn tăng cơ hội cho mình, bạn nên quan tâm đến việc tìm người đồng sáng lập nhiều hơn là tình trạng của nền kinh tế. Và những nguy cơ ảnh hưởng đến sự tồn vong của công ty sẽ không nằm ở các bản tin, mà ở trong tấm gương, khi bạn nhìn vào chính bản thân mình.

Nhưng với những người đang muốn khởi nghiệp, có đáng để chờ cho đến khi kinh tế sáng sủa hơn? Có thể đáng để chờ nếu bạn định mở một nhà hàng, nhưng chả ích gì khi bạn làm công nghệ. Công nghệ phát triển nhanh hay chậm độc lập với thị trường chứng khoán. Vậy nên khi có ý tưởng, bắt tay vào làm ngay sẽ tốt hơn là ngồi chờ. Sản phẩm đầu tiên của Microsoft là trình thông dịch Basic cho máy Altair, và đó chính là thứ người ta cần khi đó vào năm 1975. Nếu Bill Gates và Allen hoãn đến năm sau thì có lẽ đã quá muộn.

Tất nhiên bạn còn nhiều ý tưởng khác nữa sau này. Luôn có những ý tưởng mới. Nhưng nếu bạn đang có một ý tưởng cụ thể, hãy tiến hành làm ngay.

Điều này cũng không có nghĩa rằng bạn có thể lờ đi tình hình kinh tế. Khi kinh tế khó khăn thì cả khách hàng lẫn nhà đầu tư đều ít tiền. Khi khách hàng không dư dả thì cũng không hẳn là vấn đề, thậm chí bạn còn có thể đắc lợi từ đó bằng cách bán các sản phẩm giá rẻ. Các công ty mới thường cạnh tranh bằng giá thấp, vì vậy ở khía cạnh này khi kinh tế khó khăn bạn sẽ có lợi hơn các công ty lớn.

Nhà đầu tư mới là vấn đề thực sự. Thường các startup cần phải có một khoản đầu tư bên ngoài, và khi kinh tế không tốt các nhà đầu tư cũng dè dặt hơn. Thực ra họ không nên như vậy. Ai cũng biết rằng ta nên mua khi tình trạng kinh tế xấu (giá rẻ) và nên bán khi kinh tế tốt. Nhưng, trong thị trường cổ phiếu, thời điểm tốt được định nghĩa là lúc mọi người đều nghĩ nên mua vào, mà thực tế thì không phải lúc nào cũng như vậy. Và đó là lý do tại sao chỉ có một số nhỏ những người đi ngược với đám đông mới có những quyết định đầu tư đúng đắn.

Thế nên, vào năm 1999, khi bong bóng dot-com bùng nổ, nhà đầu tư chen lấn nhau để mua vào cổ phiếu của một startup tồi, và hiện nay ta có thể đoán là họ sẽ lại dè dặt mua ngay cả những cổ phiếu của công ty tốt.

Bạn cần phải thích ứng với điều này. Thực ra cũng chả phải điều gì mới: các startup luôn phải thích ứng với sự đỏng đảnh của nhà đầu tư. Thử hỏi bất kì người sáng lập ở bất kì ngành nào xem nhà đầu tư của họ có hay õng ẹo không, và để ý đến thái độ của họ xem. Nay phải giải thích làm cách nào công ty của bạn sẽ phát triển, mai phải giải thích làm cách nào để chống chọi với suy thoái.

(Thật ra đấy cũng là việc tốt. Nhưng những sai lầm của nhà đầu tư không phải là cách họ phán xét mà họ luôn có xu hướng tập trung vào một vấn đề mà bỏ qua các vấn đề khác.)

Thật may, cách bạn làm startup cũng giống như cách bạn chống chọi với suy thoái: vận hành với chi phí thấp nhất có thể. Bao năm nay tôi vẫn luôn nói với các nhà sáng lập rằng con đường chắc chắn nhất đi đến thành công đó là trở thành “những con gián” trong một thế giới toàn các tập đoàn khổng lồ (biết khôn ngoan lựa chọn vị trí an toàn cho mình, dù vị trí đó không được hào nhoáng cho lắm). Khi hết tiền, một startup sẽ chết ngay lập tức. Vì vậy chi phí hoạt động càng thấp thì bạn càng khó chết. Và cũng thật may mắn chi phí hoạt động cho một startup thường thấp. Dù một đợt suy thoái thế nào xẩy ra thì nó vẫn cứ rẻ.

Nếu thảm họa hạt nhân có xẩy ra thì thà làm “con gián” còn hơn giữ việc làm ở các công ty lớn. Khách hàng sẽ ra đi lần lượt khi họ không còn đủ tiền trả cho bạn, nên bạn sẽ không bất ngờ mất hết khách. Thị trường không đối xử với bạn như cách các công ty “sa thải nhân sự”.

Giả sử nếu bạn đã bỏ việc, startup của bạn thất bại và bạn không tìm được việc làm khác thì sao? Sẽ là vấn đề nếu bạn làm việc trong mảng sale và marketing, vì sẽ cần hàng tháng trời để tìm việc mới khi kinh tế khó khăn. Nhưng các hacker (những người đam mê và có khả năng trong ngành công nghệ nói chung) thì linh động hơn. Những hacker giỏi luôn tìm được việc gì đó để làm. Có thể không được như mơ những ít nhất cũng không chết đói.

Một lợi thế khác khi kinh tế xấu đó là sẽ có ít cạnh tranh hơn. Công nghệ cũng như những đoàn tàu đều đặn rời ga. Nếu mọi hành khách khác đang nép vào góc vì sợ, bạn có thể có cả khoang để đi.

Là người sáng lập, bạn cũng là một nhà đầu tư. Bạn mua cổ phiếu bằng công sức của mình. Lý do Larry và Sergey giàu không hẳn bởi họ đã làm ra những thứ trị giá hàng chục tỉ đô, mà bởi họ là những nhà đầu tư đầu tiên vào Google. Và cũng như bất kì nhà đầu tư nào khác, bạn nên mua khi tình hình khó khăn.

Vài đoạn trước bạn có gật gù đồng ý rằng mấy tên đầu tư thật ngu không, khi tôi nói họ chần chừ đầu tư vào thị trường xấu, ngay cả khi đó là thời điểm đáng lý ra rất nên đổ tiền vào? Các ông sáng lập cũng không khá hơn. Khi tình hình khó khăn, nhiều người chọn con đường đi học tiếp. Chắc hẳn lần này cũng vậy. Thực ra, chính tại vì hầu hết mọi người đều không tin những gì tôi nói ở vài đoạn trước – ít nhất là họ cũng không dám làm thử như tôi nói.

Vậy có thể thời kì suy thoái là lúc tốt để khởi nghiệp. Cũng khó nói liệu lợi thế từ việc ít bị cạnh tranh có bù được bất lợi khi ít được đầu tư không. Dù sao kiểu gì cũng không phải là vấn đề lắm. Quan trọng là ở con người. Và dù là ai đi chăng nữa nhất là trong ngành công nghệ, thời điểm hành động luôn là ngay bây giờ.

Gia Khánh
--------0--------

Những nghề "HOT" dù suy thoái kinh tế

“Khó khăn” là từ nhiều người dùng để miêu tả cuộc sống của họ trong thời kỳ suy thoái kinh tế. Khó khăn từ việc “chạy ăn” đến “công việc, thu nhập,...”. Tuy nhiên, không phải lúc nào suy thoái cũng đi liền với khó khăn.

Chuyên gia nghề nghiệp Andrea nói: “Suy thoái là thời điểm kinh tế chậm lại và sự phát triển của một quốc gia bắt đầu giảm sút. Trong giai đoạn này, các doanh nghiệp sẽ bị thiệt hại lớn về tài chính vì vậy việc cắt giảm nhân sự là điều khó tránh khỏi. Ý nghĩ khó có thể tồn tại trong thời kỳ suy thoái đã và đang chiếm lĩnh tâm trí của nhiều người. Tuy nhiên, suy thoái không có nghĩa là không thể kiếm tiền để nuôi sống gia đình, bản thân”.

Dưới đây là danh sách những công việc sẽ đem lại cho bạn thu nhập ổn định dẫu cho kinh tế có suy thoái.

1. Kỹ năng sáng tạo của bạn như nhiếp ảnh, hội họa có thể giúp bạn kiếm thêm thu nhập. Đầu tư một khoản nhỏ vào studio chụp ảnh là một ý kiến không tồi để bạn vừa có thể thỏa sức theo đuổi ước mơ, thể hiện tài năng vừa giúp gia đình kiếm tiền trong thời kỳ kinh tế đang khó khăn.

2. Làm đẹp bao giờ cũng là nghề “hot” vì đánh vào tâm lý con người. Ai cũng mong muốn mình đẹp hơn, tự tin hơn và đó là lí do làm đẹp luôn có thị trường dẫu cho kinh tế có suy thoái. Đầu tư vào một cửa hiệu làm đầu, spa hay một thứ gì đó liên quan đến làm đẹp là bạn đã có thể bắt đầu thiết lập lại cuộc sống của bản thân.

3. Lập một văn phòng nhỏ để tư vấn cho khách hàng về pháp luật liên quan đến thuế. Một người có kiến thức tốt về các loại hình thuế cùng những thứ liên quan sẽ là khởi nguồn tốt cho một kế hoạch kinh doanh. Đơn giản với một chiếc bàn, máy tính, phần mềm khai thuế là bạn đã có một văn phòng tư vấn sẵn sàng “tác chiến”.

4. Nếu giảng dạy là niềm đam mê thì đây là thời điểm dành cho bạn. Bạn có thể tìm những trung tâm ngôn ngữ để thực hiện ước mơ.

5. Bắt đầu buôn bán những mặt hàng tiêu dùng tại nhà cũng là một sự lựa chọn không tồi. Mặc dù kinh tế có suy thoái nhưng những nhu cầu hàng ngày như ăn, ngủ, nghỉ sẽ không thể thiếu. Vì vậy, khi nào con người còn nhu cầu thì công việc của bạn còn phát huy tác dụng và ngược lại. Tuy nhiên, không ai là không có nhu cầu vì thế đừng quá lo lắng.

6. Cũng theo chuyên gia Andrea: “Một số doanh nghiệp duy trì được trạng thái ổn định ngay cả khi kinh tế suy thoái. Trong thực tế, họ cần có một nguồn lao động tạm thời để đối phó với các trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Hãy thử tìm kiếm một “chân” trong nguồn lao động dự bị để tạm thời đảm bảo cho cuộc sống.

7. Các trang web và blog cũng có thể trở thành nguồn thu nhập cho bạn trong thời kỳ suy thoái. Bằng cách đặt quảng cáo thông minh trên các trang web, bạn có thể kiếm được một lượng tiền nhất định thông qua thế giới ảo.

8. Một tiện ích nữa của thế giới ảo đó là buôn bán hàng qua mạng. Đây đang được xem là một hình thức kinh doanh hiện đại với vốn đầu tư nhẹ nhàng mà lợi nhuận thu được lại cao. Bạn có thể buôn bán nhiều mặt hành khác nhau như quần áo, giày dép, túi xách, điện thoại,...
Thảo My

--------0--------

Sử dụng đồng tiền thời buổi khó khăn

Khi kinh tế khó khăn, một trong những nơi bạn có thể tìm kiếm lời khuyên khôn ngoan nhất đó là những người từng trải qua thời khủng hoảng - chẳng hạn như ông bà của bạn. Và đây là 10 ý tưởng bạn có thể thu được từ họ, đăng trênthestreet.

1. Tiết kiệm không phải là từ xấu

Nhiều người thường đánh đồng sự tiết kiệm với "rẻ tiền", nhưng điều đó không phải là sự thật.

Tiết kiệm đơn giản là sử dụng tối đa những gì bạn có và mua, không mua những thứ bạn không thực sự cần đến.

Trong khi ông bà cha mẹ bạn học được cách tiết kiệm trong thời kỳ khó khăn, nhiều người vẫn tiếp tục làm điều đó kể cả khi kinh tế đã khá lên, và điều đó giúp họ giàu có.

2. Sử dụng những gì bạn có

Trong một xã hội tiêu thụ, bất cứ vấn đề gì bạn gặp phải luôn có thể được giải quyết bằng tiền. Nếu có thứ gì hỏng, chỉ việc ra ngoài mua thứ mới. Nếu có thứ gì vỡ, ra ngoài mua thứ thay thế.

Nhưng thời của ông bà bạn, khi có thứ gì vỡ, việc đầu tiên họ làm là xem có thể sửa chữa được không. Nếu không thể sửa được, thì trước khi vứt vào sọt rác, họ cũng sẽ xem liệu nó có ích vào việc khác hay không. Không có lý do gì để ra ngoài và tốn tiền vào một thứ mới trong khi bạn có thể vẫn tìm cách sử dụng lại món đồ mà bạn đã có.

3. Tự mình xử lý nếu có trục trặc

Khi sửa chữa thứ gì đó, việc đầu tiên ông bà bạn làm là tự mình tìm hiểu vấn đề. Thay vì gọi cho thợ, trước tiên họ xem mình có thể làm được hay không.

Điều quan trọng bạn cần nhớ là hầu hết công việc sửa chữa không thực sự khó như bạn tưởng, và bạn có thể tự mình làm với một chút tìm tòi và kiên nhẫn.

4. Mọi vật đều có thể sử dụng cho nhiều mục đích

Mọi người có xu hướng mua một món đồ cụ thể và sử dụng nó cho mục đích duy nhất ấy. Điều mà ông bà bạn biết rõ là mọi thứ đều có thể tái sử dụng trong vòng đời của chúng. Chiếc áo sơ mi sờn cổ, không thể mặc ra ngoài có thể trở thành cái áo ngủ ban đêm, và trở thành giẻ lau khi nó bắt đầu thủng lỗ.

5. Nợ nần là điều nên tránh

Trong thời đại của thẻ tín dụng, khi tiêu tiền, điều mà bạn không có hiện nay là sự tư vấn rằng làm điều đó đúng hay sai, trong khi thời của ông bà bạn, mọi người đều tin chắc nợ nần là điều nên tránh. Nếu họ có tiền, họ sẽ đơn giản là vạch ra kế hoạch để thực hiện việc mình muốn. Mượn bạn bè hoặc người thân, tiết kiệm tiền hoặc tìm một thứ khác để dùng thay thế..

6. Tích cốc phòng cơ (để dành cho lúc khó khăn)

Mọi người đều biết rằng trước sau gì sẽ có những ngày mưa gió. Ông bà của bạn hiểu rõ điều này và đặc biệt để dành tiền cho những ngày mưa gió ấy. Còn giờ đây, bạn nên nghĩ rằng sẽ là chuyện bình thường khi để dành một quỹ khẩn cấp, khi tài chính không đi đúng hướng như bạn hình dung.

7. Đồ cũ cũng có thể tốt như đồ mới

Việc mua một chiếc ô tô cũ còn tốt mới qua sử dụng 2-3 năm đã trở thành lời khuyên tài chính cho những ai muốn sở hữu xe hơi. Ông bà của bạn hiểu rằng chuyện xảy ra với người chủ cũ không có nghĩa là đồ vật đó bị xem là vô giá trị. Họ cũng biết rằng điều này không chỉ đúng với xe hơi, mà còn mở rộng sang hầu hết lĩnh vực khác, khi mà thị trường đồ second-hand hết sức phong phú.

8. Thời trang không phải là mục tiêu chính

Khi mua bán, ông bà của bạn biết rằng không phải bề ngoài của thiết bị đó thế nào, mà là nó làm được gì mới quan trọng. Một chiếc Rolex trông sang đấy, nhưng nó không hiện giờ tốt hơn một chiếc đồng hồ thường mua tại cửa hàng gần nhà. Hãy học cách mua đồ vật vì chức năng của nó chứ không phải vì ngoại hình để tiết kiệm tiền.

9. Mặc cả

Khi phải mua một món đồ, ông bà của bạn không chạy tọt ra cửa hàng và khuân về ngay. Họ sẽ bỏ thời gian để mặc cả. Việc đó có nghĩa là tìm hiểu mặt bằng giá rồi đợi đến khi phù hợp, chứ không chỉ là rút thẻ tín dụng ra và mua, ngay cả khi trong thẻ không đủ tiền. Mặc cả mất thời gian, nhưng khi làm được, bạn sẽ có thành quả lớn.

10. Bánh ở nhà là ngon nhất

Trong một xã hội mà mọi thứ đều có thể mua bán thuận tiện, thật khó mà nhớ được lần cuối cùng bạn tổ chức bữa ăn ở nhà là khi nào. Điều mà ông bà bạn biết là không chỉ rẻ hơn, mà món ăn do mình nấu ở nhà cũng ngon hơn nhiều. Hãy nghĩ thế này, có bao giờ bạn định bán đĩa bánh của ông bà làm cho bất kỳ hiệu bánh tên tuổi nào?

Những cách tiêu tiền trên dường như quá đơn giản trong thời đại mà các công cụ kinh tế đầy rẫy như hiện nay, nhưng nguyên tắc sống dưới mức tiềm năng, tích cốc phòng cơ, đạt được bằng cấp và đầu tư vào tương lai vẫn là những châm ngôn có thể mang lại ích lợi cho rất nhiều người ngày nay.

Thuận An
(*) Sưu tầm & tổng hợp: tư vấn khởi nghiệp